Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

Những ca tự mổ kinh điển nhất thế giới

http://vn.news.yahoo.com/nh.html



Bác sĩ tự tay phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa, mẹ tự mổ bụng lấy con, tự khoan xương sọ là những ca tự mổ kinh điển nhất thế giới.
Mẹ tự mổ bụng sinh con
Chị Ines Ramirez sống tại Rio Talea, Mexico đã làm được điều kỳ diệu. Chị đã tự cứu sống mình và đứa con khi quyết định tự mổ bụng mình khi không có ai giúp chị, trong khi chị không hề được đào tạo về mổ xẻ.
Bà mẹ tự mổ bụng moi con.
Ngày 5/3/2000, khi ở một mình trong chiếc lều của gia đình, thì chị Ines Ramirez Perez thấy bụng đau dữ dội, dấu hiệu em bé muốn chào đời.
Sau 12 giờ đêm, cơn đau trở nên dữ dội, chị uống 3 cốc rượu nặng, rồi chị dùng con dao bếp dài để rạch một đường dài 17cm trên bụng. Sau khi tự phẫu thuật một giờ đồng hồ chị đã đưa được đứa con trai ra. Nó đã khóc và thở được.
Ramirez nhớ lại, chị mất khoảng một giờ để “giải thoát” em bé trước khi ngất đi. Khi hồi tỉnh lại, chị lấy một chiếc áo len quấn quanh chiếc bụng đang chảy máu của mình và bảo đứa con trai 6 tuổi tên là Benito, gọi người tới giúp.
Vài tiếng sau, 2 nhân viên y tế đến và tìm thấy chị nằm bên cạnh đứa con vẫn còn sống. Ramirez đã được đưa đến trạm xá địa phương và sau đó được chở đến bệnh viện mất 8 giờ đồng hồ.
16 tiếng sau, chị phải trải qua một cuộc phẫu thuật để “chỉnh sửa” chỗ tự mổ cho mình. Và chị đã phải phẫu thuật hai lần để tránh biến chứng. 
Vị bác sĩ tự mổ ruột thừa
Năm 1959, bác sĩ Leonid Rogozov, thuộc Liên Xô cũ tốt nghiệp đại học y khoa. Sau đó, vào năm 1960, ông  tham gia đoàn thám hiểm Nam Cực lần thứ 6 của Liên Xô với vai trò là bác sĩ của đoàn.
Tuy nhiên, vào ngày 29/6/1961, trong hành trình cuộc thám hiểm này, chính vị bác sĩ đã bị đau ruột thừa với các triệu chứng suy nhược cơ thể, buồn nôn, sốt và đau bụng ở phía bên tay phải. Ngày 30/6/1961, thân nhiệt bác sĩ Leonid tăng mạnh.
Vị bác sĩ tự mổ ruột thừa cho mình
Thời tiết tại vùng Nam cực lại không được tốt. Hôm đó, trời có bão nên máy báy cứu thương không thể vào đến trạm Novolazarevskaya, nơi đoàn thám hiểm đang dừng chân.
Sau khi chẩn đoán mình bị viêm ruột thừa cấp tính, bác sĩ Leonid quyết định tự phẫu thuật vào đêm 30/6/1961. Với sự hỗ trợ của một kỹ sư và một nhà khí tượng học đi cùng trong đoàn thám hiểm, bác sĩ Leonid đã thực hiện cuộc phẫu thuật cho chính mình.
Để tiến hành ca mổ này, một người hỗ trợ đưa các dụng cụ mổ, người cầm gương để vị bác sĩ này có thể nhìn thấy. Bác sĩ Leonid đã dùng thuốc và dụng cụ mổ mang theo để gây mê và tự rạch một vết dài 12cm vào bụng và cắt bỏ phần ruột thừa, rồi tự tiêm thuốc kháng sinh vào khoang bụng.
Cuộc phẫu thuật diễn ra khoảng chừng 30 hoặc 40 phút và mọi người dừng lại để nghỉ. Đã nửa đêm, cuộc phẫu thuật kéo dài 1h45 phút thì kết thúc. Tuy nhiên, hai ngày sau đó, vết mổ mới được khâu lại. 5 ngày sau, thân nhiệt của bác sĩ Leonid đã trở lại bình thường.
Tự mổ lấy sỏi
Tại Việt Nam, một người không có chuyên môn gì về y học nhưng đã tự mổ lấy sỏi thận cho mình.
Ông Nguyễn Hai (sinh năm 1944) ở đội 6 Long Hồ, xã Hương Hồ (Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế) đã từng trải qua hai lần phẫu thuật vì bệnh khó tiểu (năm 1976) nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Tuổi già sức yếu, cộng thêm căn bệnh sỏi thận hành hạ khiến ông đau đớn héo mòn từng đêm.
Dù ông đau ốm triền miên nhưng người vợ cũng không thể ở bên chăm sóc ông thường xuyên được vì vợ chồng ông chỉ trông vào đồng tiền bà kiếm được bằng việc đi trông trẻ xa nhà. Ông ở nhà một mình, khi căn bệnh hành hạ không chịu đựng nổi ông đã tự tay lần mò ra phía sau lưng rồi dùng dao lam cạy lấy viên sỏi và sau đó lấy nước giếng rửa sạch vết thương.
Tự mổ thoát vị bẹn
Bác sĩ phẫu thuật Evan O’Neil Kane đã làm sửng sốt cả thế giới khi không chỉ tiến hành 1 ca phẫu thuật cho bản thân mà ông đã trực tiếp cầm dao mổ 2 "ca" cho mình. Năm 1921, cùng với sự chứng kiến của các đồng nghiệp, bác sĩ Kane đã tiến hành mổ ruột thừa cho mình với sự hỗ trợ của "một chiếc gương" và phương pháp gây tê tại chỗ.
 Ca phẫu thuật đã thành công mỹ mãn khiến ông bác sĩ "liều" này quyết tâm mổ ca nữa cho mình khi đã 70 tuổi. Đó là vào năm 1932, mặc cho nhiều người can ngăn song ông bác sĩ phẫu thuật kỳ cựu này vừa trò chuyện vui vẻ với đồng nghiệp vừa tự mổ thoát vị bẹn cho bản thân. Cuộc phẫu thuật cũng thành công ngoài mong đợi.
Người phụ nữ tự khoan xương sọ
Amanda Feilding là một nghệ sĩ người Anh và đồng thời là một chuyên gia kỹ thuật cao. Bà đã chịu đựng nhiều năm trời chứng đau đầu và  nhiều khi nó làm cảm thấy kiệt sức. Biết có một kỹ thuật khoan xương tại một vị trí đặc biệt trên xương sọ có thể làm máu trong não lưu thông tốt hơn, bà quyết đi tìm người có thể thực hiện phẫu thật này song đều không có kết quả.
 Cuối cùng bà đã quyết định tự phẫu thuật cho mình khi mới 27 tuổi. Dưới sự giúp đỡ của một nha sĩ, bà đã sử dụng chiếc khoan điện trong nha khoa khoan vào vị trí bà định trước. Trước đó bà đã phải bịt chiếc băng trên đầu để tránh cho máu chảy xuống mắt và liên tục trong quá trình phẫu thuật dùng nước làm mát máy khoan. Sau 4 giờ tiến hành phẫu thuật và mất 1 lít máu, bà Amanda Feilding cũng hài lòng với cuộc phẫu thuật của mình.
Tự mổ bụng vì vòng hai quá khổ
Không chịu nổi cái bụng to bất thường, bà Wu Yuan Bi, 53 tuổi ở Trùng Khánh, Trung Quốc cầm con dao phay chuyên dùng trong nhà bếp để tự rạch bụng mình hôm 8/5. Người phụ nữ này ngay lập tức được đưa đi cấp cứu sau khi được phát hiện nằm trên vũng dịch vàng chảy ra từ cái bụng rất lớn của bà.
 Bà Wu được chẩn đoán mắc chứng Budd-Chiari hơn 13 năm nay, một bệnh mãn tính khiến dạ dày đầy những dịch lỏng. Các bác sĩ đã loại bỏ 25 kg nước trong bụng bà. Nhưng căn bệnh này đã tái phát trong khi gia đình không có đủ tiền phẫu thuật lần nữa. Không thể chịu nổi cái bụng trương phình của mình, bà đã cầm dao tự "xử lý".
Bà Wu được đưa tới điều trị miễn phí ở một bệnh viện địa phương sau khi tin bà tự mổ bụng được đăng tải ở các phương tiện thông tin đại chúng.
Tự cắt "của quý" để chuyển đổi giới tính
Đau khổ về vấn đề giới tính của mình từ khi mới lên bốn, Roland Mery, nay là một cựu quân nhân Anh, đã tự phẫu thuật cắt bỏ “của quý” của mình để trở thành người phụ nữ thực sự.
Khi Roland (61 tuổi) được thông báo ông phải chờ hai năm cho ca phẫu thuật chuyển đổi giới tính và tự thấy mình không có khả năng chi trả viện phí cho ca phẫu thuật, ông đã quyết định tự mình "xử lý". Giả vờ mình đang bị đau đầu, ông đã uống một vài viên thuốc giảm đau và chạy thẳng vào nhà vệ sinh, sử dụng bộ dụng cụ phẫu thuật tại nhà và cắt phăng “cậu nhỏ”.
Sợ hãi khi thấy máu chảy rất nhiều, da tím tái, ông chạy ra bảo vợ gọi cấp cứu nhưng cũng không quên nói với bà ông đã “tự xử” xong. Roland đã bình phục sau phẫu thuật.
Nguyễn Tâm (tổng hợp)



Chú rể 8 tuổi và người vợ lục tuần

http://vn.news.yahoo.com/ch_ylv=3




Hai tuần sau đám cưới, chú rể 8 tuổi tâm sự rằng cậu có cảm giác mình hoàn toàn trở thành người đàn ông có gia đình.
Cậu bé Sanele Masiela, 8 tuổi, người Nam Phi, đang ăn tối với người vợ 61 tuổi của mình tại nhà. Hai tuần sau đám cưới, cậu bé cho biết đã bắt đầu có cảm giác giống một người chồng theo đúng nghĩa. Sanele kết hôn với bà Helen Shabangu sau khi ông nội đã quá cố của cậu bé hiện về và nói rằng cậu phải kết hôn để gia đình không bị xui xẻo.

Cặp vợ chồng lệch tuổi tươi cười bên nhau.

Sanele Masilela nắm tay cô dâu 61 tuổi tại lễ cưới. Đám cưới của họ khiến cả thế giới bị sốc.



Sau đám cưới, hiện cậu học sinh 8 tuổi đã quay trở lại với cuộc sống thường nhật và vui đùa với đám bạn cùng trang lứa.




Sở thích của Sanele là chơi đá bóng cùng các bạn trong khu vực sinh sống.









Sanele hy vọng một ngày nào đó khi lớn lên sẽ có một hôn lễ đúng nghĩa với người phụ nữ cùng lứa tuổi.









Sanele trao cho vợ nụ hôn ngọt ngào vào ngày cưới. 





Bà Helen Shabangu đã từng kết hôn và hiện là mẹ của 5 con.

Gia đình Sanele cho biết đám cưới này chỉ là thủ tục và không được pháp luật công nhận.






Cặp đôi chụp ảnh trong trang phục truyền thống. Chi phí tổ chức đám cưới là 1.500 bảng Anh, trong đó bao gồm 500 bảng dành cho cô dâu.





Gia đình hạnh phúc của Sanele: Từ trái qua phải là Alfred Shabangu (người chồng đầu tiên của là Helen), bà Helen Shabangu, cậu bé Sanele và mẹ của Sanele.
Hướng DươngẢnh: Barcoft Medi

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Gia tộc 24 ngón kỳ lạ nhất Việt Nam




Gia tộc của họ có rất nhiều người có 6 ngón

Người có 24 ngón
Hai bàn tay sáu ngón của ông Cống - Ảnh: Sơn Lâm


 Người có 24 ngón
Bàn chân sáu ngón đều tăm tắp của ông Cống - Ảnh: Sơn Lâm



Mấy chục người trong gia tộc này, từ khi sinh ra đã có 6 ngón tay, 6 ngón chân. Quan sát kỹ, chúng tôi thực sự không biết đâu là ngón thừa nằm “ngoài biên chế chính thức” cả bởi 24 ngón này được bố trí rất cân đối, hài hòa. 

Càng kỳ lạ hơn nữa khi biết rằng, những “dị nhân” này đều sinh sống bình thường nếu không muốn nói là có phần tài hoa hơn những người khác.

Gia tộc… chân đất

Chúng tôi tìm đến gia tộc “dị nhân” này ở ấp Phú Hiệp (xã Vĩnh Bình, Chợ Lách, Bến Tre) vào một ngày đầu năm 2013 đầy nắng vàng. Đón tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ tường gạch, đơn sơ nằm cạnh con đường bê-tông liên ấp, ông Võ Văn Cống (73 tuổi), người có 24 ngón nổi tiếng nhất, hồ hởi kể chuyện về những con người kỳ lạ trong gia tộc mình. 

Gia tộc ông Cống có tới 7 đời với khoảng gần 30 người khi sinh ra đều có 24 ngón. Vừa nói, ông Cống vừa chìa đôi bàn tay, bàn chân ra cho chúng tôi xem. Chúng tôi rất ngỡ ngàng vì các ngón tay, ngón chân của ông cứ mọc ra tua tủa, thoáng nhìn rất hãi. 

Theo đó, mỗi bàn tay, bàn chân đều có 6 ngón mà kỳ lạ là chúng tôi không biết đâu là… ngón thừa. Các ngón tay, ngón chân tuy nhiều hơn so với người bình thường nhưng chúng lại được xắp xếp theo một trật tự rất tự nhiên, hợp với sự tiến hóa chứ không phải là “cục thịt thừa”. 

Thấy chúng tôi cứ mân mê mãi bàn tay, bàn chân lạ kỳ đó, ông Cống cười rạng rỡ, ra chiều tự hào: “Tôi chỉ là một trong rất nhiều người thừa ngón của đại gia đình mình mà thôi. Theo những người lớn tuổi của gia đình kể lại thì bắt đầu từ thời ông ngoại của mẹ tôi đã phát hiện ra chuyện thừa ngón này rồi. 

Theo đó, ông cố ngoại có 24 ngón sau đó sinh ra ông ngoại tôi cũng có 24 ngón. Ông ngoại sinh được gần chục người con nhưng chỉ có mẹ tôi và một người cậu nữa là được thừa hưởng “tài sản” của cha mình mà thôi. 

Còn mẹ tôi, sau đó sinh ra 11 người con nhưng chỉ có tôi và một người anh trai thứ 3 tên Võ Văn Chẩn là có 24 ngón mà thôi. Sau đó, đến đời con cháu tôi thì lại có thêm nhiều người nữa được “thừa hưởng” sự khác biệt này. 

Tôi có 12 người con nhưng chỉ có 5 trong số đó là có 24 ngón, bao gồm cả gái lẫn trai. Trong các người con đó, cũng có thêm vài người nữa sinh ra các cháu có 24 ngón, cả nội lẫn ngoại. Nói tóm lại, tổng cộng trong đại gia đình tôi từng ghi nhận có gần ba chục người có “kết cấu” như vậy”.

Gia tộc 24 ngón kỳ lạ nhất Việt Nam
Cháu Tuấn có 12 ngón tay 


Khi được hỏi, khi bàn tay, bàn chân có thêm một ngón nữa trong sinh hoạt hàng ngày có bị ảnh hưởng gì không, ông Cống chia sẻ rất chân thành. Suốt mấy chục năm qua, ông và những thành viên trong gia đình sức khỏe vẫn rất tốt, vẫn lao động bình thường như bao người khác. 

Chúng tôi rất ngạc nhiên khi tận mắt chứng kiến ông Cống dù đã già nhưng có thể khiêng được cả khối đá nặng mà người bình thường phải hai người khiêng mới nổi, hay người con trai út của ông có thể chạy rất nhanh. 

Tuy nhiên, có một chút khó khăn, là hầu hết các cỡ dép, giày ở ngoài chợ đều không vừa với đôi chân của ông hay những người con cháu có 6 ngón chân bởi lúc đó, bàn chân thường bè ra, to hơn chân bình thường rất nhiều ở phía ngón khiến các thiết kế dép, giày thông thường đều không phù hợp. Vì thế, những người có 24 ngón trong gia đình ông toàn… đi chân đất. 

Ngay cả khi đi ăn cưới, ăn giỗ hay ngày tết ra đường thì mọi người cũng chỉ xỏ dép qua loa hoặc vừa đi vừa… cầm dép, tới lúc nào ngồi xuống mới xỏ vào chân để… giữ phép lịch sự mà thôi. Thế nên, nhiều người dân trong vùng thường gọi vui gia đình ông Cống là “gia tộc chân đất”.

Buồn vui vì “kết cấu” chẳng giống ai


Có thể nói, khắp vùng đất Chợ Lách, một vùng quê nằm yên bình giữa 2 con sông huyền thoại Hàm Luông và Cổ Chiên này, không ai là không biết chuyện về ông chín Cống (ông là con thứ 9) với đặc điểm nhận dạng là 24 ngón lạ kỳ đó. 

Đáng kể hơn nữa, người dân và chính quyền địa phương còn tính tới chuyện đặt tên cây cầu bê-tông dài khoảng 15 mét, ngay trước nhà ông Cống là cầu “Chín Cống” bởi câu chuyện về ông quá nổi tiếng và từ hơn chục năm nay, khi cầu này được xây dựng, người dân cũng thường quen miệng gọi đó là cầu ông “chín Cống”. 

Tuy nhiên, chuyện có 24 ngón cũng để lại cho ông và những người thân trong gia đình không ít rắc rối mà nhiều lúc nghĩ lại, ông chẳng biết nên khóc hay cười nữa.

Đó là chuyện hồi nhỏ, khi học bài đếm “5 ngón tay sạch đều” thì ông Cống đã vô cùng sửng sốt bởi bàn tay mình có 6 ngón mà chính cô giáo cũng không biết giải thích làm sao. 

Hay như chuyện một người con gái thứ 5 của ông, cách đây hơn 2 năm đã xin phép gia đình đi phẫu thuật ngón tay để có bàn tay 5 ngón như bình thường vì sợ để 6 ngón như thế sẽ… khó lấy chồng. Mặc dù ông biết, nếu cắt đi 2 ngón thừa sẽ là “có tội” với tổ tiên nhưng vì thương con, ông chấp nhận với điều kiện. Riêng các ngón chân thì vẫn để y nguyên.

Rồi còn câu chuyện về việc hồi trẻ, ông Cống đã trót “ăn vụng” với một cô gái. Sau đó, cô này đã mang con đến nhà “tố cáo” với vợ con ông vì đứa trẻ sinh ra có 24 ngón, không lẫn vào đâu được. 

Biết chính xác đây là “sản phẩm” của mình, ông Cống chỉ còn biết cười xòa rồi nhận con về nuôi. Mặc dù chuyện này xảy ra đã mấy chục năm nhưng mỗi lần nhắc lại, ông Cống lại bị vợ quở trách vì cái thói “trăng hoa” ấy. Tuy nhiên, ông lại bảo, cũng nhờ có các ngón tay, chân dị kỳ ấy mà ông xác nhận đúng là đứa con của mình, không cần phải đi thử ADN gì cả!?

Tuy nhiên, không chỉ riêng mình ông Cống gặp phải những chuyện khác lạ như thế trong cuộc sống mà nhiều thành viên thừa ngón khác của gia đình cũng dở khóc, dở cười vì đặc điểm nhận dạng của mình. 

Đó là trường hợp của cháu nội ông Cống, tên Tuấn (11 tuổi) là con của người con trai thứ 4. Trong khi đang nói chuyện với chúng tôi, Tuấn vẫn nô đùa cùng bạn bè ở ngay dưới gốc ổi trước nhà. Ông Cống gọi cháu lại bảo, mặc dù cha của Tuấn chỉ có 20 ngón nhưng không hiểu sao khi sinh ra Tuấn thì lại có 24 ngón. 

Thế nên, nhiều bạn bè trong lớp thường tỏ ra xa lánh Tuấn vì em bị coi là “người ngoài hành tinh”. Ngoài giờ học, Tuấn chỉ lủi thủi chơi với mấy người bạn cạnh nhà mà thôi. 

Mặc dù có 6 ngón nhưng theo những bạn bè của Tuấn xác nhận thì em viết chữ rất đẹp, học cũng rất thông minh lanh lợi chứ không có biểu hiện gì của người dị tật cả. 

Theo ông Cống thì Tuấn chính là thế hệ thứ… 7 của gia đình mình bị thừa ngón và em cũng là thành viên trẻ nhất thừa ngón sau khi được thừa hưởng cái gien từ tổ tiên.

Và, một trong những khó khăn nữa mà những con người “24 ngón” của gia đình ông Cống gặp phải chính là việc không một ai có… bằng lái xe máy. 

Ông bảo, mình lớn tuổi, không đi xe máy cũng chẳng sao nhưng con cái, các cháu ông, chúng còn trẻ nhưng không được đi xe máy cũng phiền. Thấy chúng tôi vẫn ngỡ ngàng chưa hiểu, ông bảo luôn: Theo quy định gì đó của Nhà nước, những ai bị thừa ngón tay hay ngón chân đều không được phép đi học lái xe mô tô hay thi bằng lái xe A1. 

Vì thế, nếu ai bị thừa ngón mà đi xe máy cũng là… đi trộm chứ chẳng dám đi xa ra đường quốc lộ vì lỡ bị cảnh sát giao thông thổi phạt ngay. Có lẽ, cũng vì nhẽ đó mà những người bị thừa ngón trong đại gia đình ông rất ít khi đi xe máy, trừ những trường hợp bất đắc dĩ mà thôi.

Trong khi trò chuyện, ông Cống bảo rằng, cách đây mấy năm, có 2 người phụ nữ bên huyện Vũng Liêm (Vĩnh Long) tìm về đây mời ông đi làm cùng họ, tiền thu được chia đôi. 

Họ bảo, ông chỉ việc mặc áo choàng đỏ, trùm kín mặt mũi rồi quơ chân, quơ tay theo kiểu giả ma, giả quỷ. Họ nói, những người có dị biệt 6 ngón kín bàn tay, bàn chân là “con trời” được các thánh thần cử xuống nhân gian cứu nhân độ thế, có khả năng chữa bách bệnh chốn nhân gian. 

Nghe ông Cống biết họ định lợi dụng mình để lừa gạt những người dân nghèo bị bệnh tật cả tin nên từ chối ngay. Thuyết phục ông này mãi không được, đến chiều họ xin ăn bữa cơm cùng gia đình, rồi đi không quay lại lần nào nữa. 

Ông Cống cả quyết, cả dòng họ của ông chỉ lao động kiếm sống chân chính, không muốn lừa gạt ai bằng cách đem những “kế thừa” của tổ tiên đi lòe bịp thiên hạ.

Theo Báo Gia đình và Cuộc sống

Những bài viết về 'dị nhân'


Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Bí ẩn "lời nguyền Los Roques"

http://tintuc.timnhanh.com/the-gioi/chau-mi/20130113/35ACE642/Bi-an-loi-nguyen-Los-Roques.htm


Sự mất tích hồi tuần trước (ngày 4/1) của chiếc máy bay chở "ông hoàng thời trang" người Italia, Vittorio Missoni và 5 người khác cùng đi, khi bay ngang qua biển Caribe được đổ cho nhiều nguyên nhân khác nhau, từ lỗi kỹ thuật đến bị các băng nhóm ma túy bắt cóc.

Thêm một nạn nhân của lời nguyền cổ?

Chiếc máy bay gặp nạn khi đang di chuyển với tốc độ 140km/h từ khu nghỉ mát trên quần đảo Los Roques (bao gồm hàng trăm hòn đảo lớn, nhỏ) đến Caracas, Venezuela. Nó hoàn toàn biến mất, không còn bất cứ chút dấu vết nào.
 
Tờ The Guardian (Anh) lập tức mau mắn thống kê lại: trong quãng thời gian từ năm 1990 đến nay, có tới 15 chiếc máy bay khác, hoặc gặp phải tình huống khẩn cấp, hoặc cũng bị rơi ở cùng một khu vực như trên. Điển hình như vào năm 2008, 14 người đã bị thiệt mạng khi một chiếc máy bay có cùng hành trình bay từ Los Roques, biến mất một cách đầy bí ẩn khỏi màn hình ra-đa.
 

Vợ chồng ông chủ hãng thời trang Italia và chiếc máy bay cùng loại với chiếc đã bị mất tích

Tờ The Guardian sau đó đưa ra giả thuyết, chiếc máy bay chở "ông hoàng thời trang" người Italia, Vittorio Missoni  và bạn bè đã trở thành nạn nhân của “Lời nguyền Los Roques”, một hiện tượng giống với những gì xảy ra ở tam giác quỷ Bermuda. Giả thuyết này, nhận được cái gật đầu của một số người mê tín.
 
Thậm chí trong số họ, có người cho rằng rất có thể nguyên nhân dẫn đến tai nạn của chiếc máy bay xấu số là do người ngoài hành tinh sống...dưới những con sóng, hay những linh hồn của nền văn minh đã mất Atlantis bị chìm sâu dưới lòng đại dương, gây nên.

Ở chiều ngược lại, những người thích khoa học, giải thích rằng các vụ máy bay tàu bè mất tích chẳng qua là do hiện tượng thoát khí metan cực mạnh xảy ra từ đáy biển.

“Luôn có một vài cách giải thích cho những điều này, sẽ mất nhiều năm nữa chúng ta mới tìm ra câu trả lời thỏa đáng”- Nick Wall, biên tập viên tạp chí Pilot nói - “Các phi công thường thích tập trung vào những điều thực sự giúp họ sống được lâu hơn như đồng hồ nhiên liệu, báo cáo thời tiết và kiểm tra động cơ... giờ thì còn quá sớm để khẳng định chắc chắn điều gì đã gây ra vụ mất tích vừa rồi”.
 
 
Những đáy biển hắc ám

Một trong những thế giới ngầm bí ẩn dưới đáy biển với năng lực hắc ám có thể kể đến biển Sargasso. Người ta kể lại từng bắt gặp một số con tàu ma im lìm trôi qua vùng biển Sargasso tĩnh lặng, trong số đó có chiếc tàu buôn của Pháp mang tên Rosalie. Vào năm 1840, thuyền trưởng tàu Rosalie dong buồm băng qua biển Sargasso, và tàu biến mất không rõ nguyên nhân. Rất lâu sau đó, chiếc tàu lại được phát hiện đang di chuyển giữa mặt biển lặng sóng, với những cánh buồm...căng gió, và tuyệt nhiên không có bóng dáng một thủy thủ nào trên boong.

Một vùng biển bí ẩn khác là Biển Quỷ nằm ở Thái Bình Dương, bao quanh đảo Miyake phía nam Tokyo (Nhật Bản), nơi được xem là Tam giác quỷ Bermuda của Thái Bình Dương bởi vùng biển này cũng chứa đầy sự nguy hiểm như Tam giác quỷ Bermuda ở Bắc Đại Tây Dương. Các truyền thuyết cổ xưa kể rằng phía bên kia bờ biển Nhật Bản có những con rồng sinh sống chính vì vậy vùng biển này còn có tên khác là Tam giác Rồng.
 
Trong 2 tác phẩm của Charles Berlitz là: Tam giác Bermuda (1974) và Tam giác Rồng (1989) khẳng định vào khoảng thời gian từ năm 1952 - 1954, Nhật Bản đã mất 5 tàu quân sự với tổng số thủy thủ đoàn bị mất tích lên đến trên 700 người. Sau vụ mất tích của chiếc tàu thứ 5, người Nhật ngay lập tức sau đó đã gửi một tàu tìm kiếm khẩn cấp với hơn 100 nhà khoa học tham gia. Nhưng rốt cuộc thì ngay cả con tàu này cũng biến mất, khiến Biển Quỷ chính thức được công bố là khu vực đặc biệt nguy hiểm.
 
Cũng có phản biện rằng, 5 “tàu quân sự” nói trên thực chất chỉ là tàu đánh cá và một số trong số đó bị mất tích bên ngoài vùng Biển Quỷ, có thể gần tận đảo Iwo Jima (cách 1.000 km về hướng nam). Hơn nữa, vào thời điểm đó, mỗi năm có hàng trăm tàu đánh cá bị mất tích xung quanh quần đảo Nhật Bản.
 
Về chiếc tàu nghiên cứu bị gặp nạn cuối cùng, thủy thủ đoàn chỉ gồm 31 người. Nó bị chìm bởi dung nham núi lửa, trong khi tiến hành điều tra hoạt động của một ngon núi lửa chìm dưới đáy biển Myojin, cách Biển Quỷ khoảng 300 km về hướng nam.

Dù cho tất cả các phỏng đoán và giải đáp xuôi ngược được đưa ra, thì Biển Quỷ vẫn trở nên nổi tiếng, và vẫn chứa đựng trong nó muôn vàn rủi ro. Giống như những vùng biển hắc ám khác, rải rác trên khắp các đại dương.
 
Theo Dân Trí

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

bí ẩn về những hòn đá biết đi

http://vietbao.vn/Phong-su/Da-giai-ma-duoc-bi-an-ve-nhung-hon-da-biet-di/75305513/262/


Không ai có thể nói những tính năng đặc biệt nào của môi trường đóng vai trò quan trọng trong hiện tượng đá tự di chuyển. Nhưng sau khi phân tích những thông tin mới nhất, các nhà khoa học có thể lắp ráp các dữ kiện và hiểu được bản chất của vấn đề. Mới đây, một nhóm sinh viên đã dành kỳ thực tập hè để nghiên cứu hiện tượng bất thường này tại California, Mỹ.


Kiểm chứng các giả thuyết cũ

17 sinh viên và nghiên cứu sinh từ nhiều trường đại học khác nhau của nước Mỹ đã tham gia một khóa học 10 tuần theo chương trình của Học viện Nghiên cứu hành tinh và Mặt trăng (LPSA) thuộc Trung tâm Goddard (Goddard Space Flight Center). Có lẽ thú vị nhất đối với họ là chuyến khảo cứu dã ngoại tại hồ Racetrack Playa - một trong những nơi bí ẩn nhất trên Trái đất.

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di


Mặc dù đã gần 70 năm nghiên cứu, các nhà khoa học vẫn chưa hoàn hiểu rõ cơ chế “tự trượt” của những tảng đá kỳ lạ ở Thung lũng Chết. Vì vậy, đây sẽ là một cơ hội để nhóm sinh viên góp phần vén bức màn bí ẩn của hiện tượng. Những hòn đá ương ngạnh này nặng từ vài trăm gam đến hơn ba tạ, nhưng “bò” khỏe nhất là những hòn nặng từ 10-13kg.

Nhiệm vụ của đoàn thám hiểm trẻ không chỉ là đưa ra được các giả thuyết mới mà còn phải kiểm tra độ tin cậy của các giả thuyết trước đây về hiện tượng này. Các sinh viên háo hức nhận lấy vai trò hỗn hợp của nhà địa chất - thám tử, tích cực săn lùng những hòn đá “thích chu du” thường để lại đằng sau một dấu vết đặc trưng. Họ cẩn thận đo chiều dài, chiều rộng và chiều sâu của những vết trượt, với sự giúp đỡ của Hệ thống định vị toàn cầu (GPS) xác định chính xác tọa độ của những tảng đá tự hành và dùng máy ảnh ghi hình chi tiết từ nhiều góc độ. Để khám phá những bí ẩn của hồ, họ sử dụng đủ thứ công cụ, từ dữ liệu vệ tinh khảo sát đến thước cân bằng dùng trong xây dựng, la bàn, roulette và thậm chí cả kim kẹp giấy

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di


Theo các kết quả đo đạc, tính toán của họ, nhiều giả thuyết khá hấp dẫn trước đây đã bị loại trừ. Chẳng hạn, giả thuyết về dị thường từ tính mất chỗ đứng, bởi vì theo đo đạc của nhóm sinh viên, ở đây không có bất kỳ sự sai lệch nào về từ trường Trái đất. Giả thuyết về bức xạ cũng vậy: máy đo bức xạ không phát hiện điều gì sai trái, bất thường trong khu vực này.

Độ nghiêng của nền đất vô cùng nhỏ: hai điểm cách nhau 7km chỉ chênh lệch nhau về cao độ chỉ có... 2cm. Do đó, ngay cả với một bề mặt rất trơn, độ dốc này cũng không có khả năng tác động khiến cho đá trượt. Ngoài ra, như các sinh viên phát hiện, một số hòn đá có xu hướng di chuyển từ chỗ thấp đến chỗ cao!

Chỉ còn một cách giải thích đáng xem xét: sự giảm lực ma sát định kỳ của đá đối với nền đất. Lòng hồ đã từ lâu không có nước nhưng không phải luôn luôn khô cạn. Mặc dù hầu hết thời gian trong năm, đáy hồ khô nẻ, nhưng thỉnh thoảng những trận mưa lớn biến lớp bùn khô trên bề mặt thành một loại chất bôi trơn. Lúc đó, những cơn gió mạnh có thể đủ sức đẩy đá trượt đi. Trên thực tế, những tảng đá to thường trượt xa hơn “đám đàn em”. Tuy nhiên, giả thuyết này từ lâu đã lộ ra một loạt mâu thuẫn. Nhóm sinh viên đã thử nghiệm với đất sét ướt (bằng cách tưới rất nhiều nước xung quanh các tảng đá) và thấy rằng mặc dù nền đất trở nên trơn trượt, nhưng đá vẫn đứng yên không nhúc nhích dưới một lực tác động khá mạnh. Nói chính xác hơn thì để một hòn đá có kích thước 20cm x 20cm x 20cm có thể dịch chuyển (chút chút thôi), ngoài nền đất trơn còn cần phải có gió mạnh, với vận tốc tối thiểu 240 km/h. Trong khi đó, sức gió mạnh nhất đo được ở khu vực hồ Racetrack Playa nói riêng và Thung lũng Chết nói chung chỉ đạt 150 km/h (sức gió cấp 12 chỉ là 130 km/h).

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di


Xác lập giả thuyết của mình


Trước đây, các nhà khoa học cho rằng sau mưa, trên mặt đáy hồ hình thành một lớp nước mỏng và nếu nhiệt độ hạ thấp đột ngột, lớp nước này đóng thành băng, giúp đá trượt dễ dàng dưới tác động của gió. Thử nghiệm trên bề mặt sân băng với những quạt gió cực mạnh cho thấy những hòn đá có kích thước khác nhau đều có thể trượt. Nhưng chúng trượt một cách song song gần như tuyệt đối. Còn trên bề mặt đáy hồ Racetrack Playa, ngoài một số vết trượt song song còn có những vết ngoằn ngoèo, thậm chí gấp khúc, có khi vết nọ cắt vết kia. Giả thuyết “băng” cơ hồ không đứng vững, nhưng chưa bị loại bỏ hoàn toàn.

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di
Làm việc theo nhóm tại hiện trường.

Nhóm sinh viên đã đào lên một số bộ cảm biến, vốn được chôn rải rác trong lòng hồ mấy tháng trước đó nhằm ghi nhận những biến thiên về nhiệt độ, độ ẩm của khu vực này. Những cảm biến nằm ở độ sâu khoảng 8cm cho thấy đất ở đây ẩm ướt liên tục suốt tháng ba và tháng tư. Các cảm biến ở độ sâu 2cm mang lại một thông tin có giá trị - trong tháng ba, nhiệt độ của đáy hồ giảm xuống dưới 0 độ C.

Như vậy, theo báo cáo của nhóm sinh viên, nguồn nước cần thiết cho hiện tượng đá trượt chủ yếu là tuyết từ trên các sườn núi xung quanh. Vào cuối mùa đông - đầu mùa xuân, tuyết tan, nước chảy xuống tạo thành một số vũng dưới đáy hồ và thỉnh thoảng đóng băng. Bên trên và xung quanh mỗi tảng đá, kể cả những tảng không nằm trong các vũng, hình thành một lớp băng rất dày (do đá trữ lạnh rất tốt). Băng làm giảm ma sát trên mặt đất, nhưng không chỉ có thế. Trong dòng chảy của nước (do tuyết trên núi tan ra), băng đóng vai trò của bè, nâng được một phần nào đó của đá và giảm áp lực của đá lên nền đất. Dòng nước chảy tác động vào lớp vỏ băng, có thể làm lật tảng đá khiến nó bị lệch hướng di chuyển.

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di
Băng đóng quanh khối đá.

Giả thuyết về lớp vỏ băng được củng cố khi dấu vết đường trượt mỗi lúc một trở nên sâu hơn. Đơn giản chỉ vì lớp vỏ băng tan dần, khiến tỉ trọng của khối đá + băng cũng tăng, nói cách khác là khối này trở nên nặng hơn nên “đường cày” của nó trên mặt đất cũng trở nên sâu hơn.

Giả thuyết “băng” cũng có thể dùng để giải thích bí ẩn của một số vết trượt mà không có tảng đá ở cuối. Trước đây, các nhà khoa học nghĩ rằng ai đó đã đánh cắp một số hòn đá làm kỷ niệm, mặc dù hồ Racetrack Playa nằm khá xa các khu dân cư và chẳng dễ gì đến được đây. Giờ đây, nhóm sinh viên giả định rằng những đường trượt đó là do các khối băng lớn để lại. Trượt đến cuối đường, tảng băng tan hết, để lại dấu vết “vô chủ”. Không phải là không có lý! Giả thuyết “băng” cũng giúp giải thích tại sao đá có thể trượt khi gió chỉ mạnh tối đa 150 km/h mà không phải là 240 km/h. Các nhà nghiên cứu trước đây từng nhận thấy rằng lớp ranh của không khí bên trên đáy hồ bằng phẳng gần như tuyệt đối này là không đáng kể, do đó một cơn gió mạnh có thể lùa sát mặt đất và làm xê dịch một tảng đá vừa phải có gắn một cánh buồm khiêm tốn.

Da giai ma duoc bi an ve nhung hon da biet di
Băng đóng quanh khối đá.

Một thành viên của nhóm, nữ sinh viên Leva McIntire, còn đưa ra một giả thuyết táo bạo hơn, rằng những tảng đá có lớp băng đóng dày xung quanh có thể di chuyển do hiện tượng phục băng (regelation - tái đóng băng). Đó là khi nước từ khối băng tan ra trở thành nước lạnh và lại có xu hướng đóng băng trở lại, do đó tạo nên một áp lực rất lớn. Quá trình này tạo ra một lực có thể di chuyển đá (thường thấy ở các dòng sông băng). Nếu điều đó xảy ra trong những đêm mùa xuân lạnh ở đáy hồ Reystrek Playa, sự chuyển động của đá có thể được giải thích mà không cần đến lực đẩy Archimedes giúp tảng đá phần nào nổi lên.

Theo đánh giá của ban lãnh đạo LPSA, những nỗ lực cũng như kết quả khảo sát, nghiên cứu của nhóm sinh viên là rất đáng biểu dương. Chuyến thực hành dã ngoại vừa qua không chỉ góp phần vào việc nghiên cứu, khám phá, lý giải những hiện tượng bí ẩn của thiên nhiên mà còn rèn luyện được kỹ năng làm việc theo nhóm và tư duy độc lập.

Như vậy, những viên đá kỳ lạ ở Thung lũng Chết không chỉ trượt trên đáy hồ Reystrek Playa mà còn “trượt” cả vào phương pháp nghiên cứu khoa học...

Theo Thế giới mới

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Những ngọn đèn ngàn năm không tắt trong các cổ mộ

http://vietnamnet.vn/vn/khoa-hoc/100563/-giai-ma--ngon-den-ngan-nam-khong-tat-trong-cac-co-mo.html


Bao đời nay, bí ẩn về những ngọn đèn ngàn năm không tắt được tìm thấy trong những ngôi đền, mộ cổ tại nhiều quốc gia vẫn là ẩn số khó giải với toàn nhân loại. 


Những ngọn đèn trong các ngôi mộ cổ có thể cháy cả ngàn năm. Ảnh minh họa.

Dân đào trộm mộ xuất hiện khắp nơi trên thế giới. Chúng dùng “trăm phương ngàn kế” để đột nhập vào mộ cổ và trộm cắp vàng bạc châu báu đã được chôn giấu suốt hàng ngàn năm. 
 
Những ngôi mộ cổ luôn cách biệt với thế giới bên ngoài, vì vậy, dù trải qua nhiều thế kỷ, những báu vật ấy vẫn được bảo quản khá tốt.
Lũ trộm thường cho rằng, ở nơi quanh năm không thấy ánh mặt trời ấy thường rất tối tăm, giơ tay trước mặt cũng chẳng thể trông rõ năm ngón ngắn dài. Nhưng thực tế không hoàn toàn như những gì chúng nghĩ. 

Theo một số ghi chép còn lại tới ngày nay, bên trên vòm của một số ngôi mộ cổ xuất hiện những ngọn đèn rọi ánh sáng mờ ảo xuống lòng mộ. Chính điều ấy đã khiến đám trộm mộ nhiều phen ngỡ ngàng, kinh ngạc. 

Vào năm 527, Syria nằm dưới sự thống trị của đế quốc Đông La Mã. Các binh sĩ Đông La Mã đồn trú tại lãnh thổ Syria lúc đó đã phát hiện ra trong một hốc tường nọ tồn tại một ngọn đèn, bên ngoài được che bằng chiếc chụp rất tinh xảo. 

Chiếc chụp này dường như được thiết kế để chắn gió. Theo văn khắc được phát hiện vào thời điểm ấy, ngọn đèn đã được thắp từ năm 27, đồng nghĩa với việc, nó đã bền bỉ "sống" suốt 500 năm! Nhưng thật đáng tiếc vì đám binh sĩ đã làm hỏng ngọn đèn, khiến hậu thế không thể lý giải nguyên lý hoạt động kỳ diệu của nó. 

Một nhà sử học Hy Lạp cũng đã ghi chép về ngọn đèn thần luôn thắp sáng trên cửa đền thờ thần mặt trời tại Ai Cập. Ngọn đèn này không dùng bất cứ nhiên liệu gì nhưng vẫn chiếu sáng trong vài thế kỷ. 

Theo miêu tả của nhà thần học người La Mã Saint Augustin, tại ngôi đền Isis của Ai Cập cũng có một ngọn đèn tương tự, thắp sáng vĩnh cửu bất chấp tác động của mưa gió. 

Vào năm 1400, người ta lại phát hiện bên trong mộ phần của Pallas - con trai vua Evandra thời La Mã cổ đại tồn tại một ngọn đèn cháy sáng trong hơn 2.000 năm. Gió và nước không thể dập tắt ánh sáng vĩnh cửu của nó. Có lẽ, cách duy nhất để phá hủy ngọn đèn chính là trút sạch thứ chất lỏng đặc biệt có trong nó. 

Tới năm 1534, đội quân của vua Henry VIII xông vào giáo đường Anh, giải tán các đoàn thể tôn giáo và khai quật rất nhiều ngôi mộ. Khi đào bới mộ phần của cha hoàng đế La Mã Constantin tại Yorkshire, họ phát hiện ra một ngọn đèn đang cháy sáng. Cha của vị vua này mất vào năm 300, cũng có nghĩa, ngọn đèn được tìm thấy đã có "tuổi thọ" rất cao, tức 1.200 năm tuổi. 

Đó chỉ là một vài trong số rất nhiều những ngọn đèn ngàn năm không tắt được phát hiện. Các ghi chép cho thấy, khắp các nơi trên thế giới đều có hiện tượng kỳ bí này, điển hình là tại những quốc gia, khu vực có các nền văn minh cổ xưa như Ấn Độ, Trung Quốc, Ai Cập... Ngay cả Italy, Anh, Ireland và Pháp cũng tồn tại những ngọn đèn bí ẩn tương tự. 

Chúng được tìm thấy trong cổ mộ và các đền thờ trên khắp thế giới. Điều đó cho thấy, ngọn đèn ngàn năm không tắt là “sản phẩm” sáng tạo tuyệt vời của người dân ở nhiều quốc gia, khu vực, chứ không riêng gì những mảnh đất vốn được mệnh danh là huyền bí như La Mã, Ai Cập... 

Vì sao những ngọn đèn bí ẩn ấy không được bảo quản và gìn giữ cho tới ngày nay? Phải chăng người xưa chưa đủ quan tâm tới những phát hiện "để đời" của mình?  

Theo các ghi chép, trên thực tế, người cổ đại đã bảo quản những ngọn đèn này, nhưng lạ lùng thay, ít lâu sau khi được tìm ra, chúng nhanh chóng bị phá hủy bởi cách này hoặc cách khác.

Vào giữa thế kỷ 17, tại vùng Grenoble của Pháp, một người lính Thụy Sĩ đã tình cờ phát hiện lối vào một ngôi mộ cổ. Sau khi dùng hết sức bình sinh để vào được bên trong, chàng trai trẻ đã không tìm được những thứ vàng bạc châu báu mà anh ta thèm muốn. 

Nhưng điều khiến người lính Thụy Sĩ kinh ngạc là trong ngôi mộ cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài ấy tồn tại một ngọn đèn đang cháy sáng và được bảo vệ bởi một chụp đèn bằng thủy tinh. Anh ta đã đem tặng cây đèn cho tu viện. 

Các tu sĩ tại đây cũng ngạc nhiên chẳng kém khi đón nhận nó. Ít nhất ngọn đèn bí ẩn ấy đã cháy sáng suốt cả ngàn năm. Họ gìn giữ, bảo quản nó như gìn giữ một báu vật. Đáng tiếc thay, vài tháng sau đó, một vị tu sĩ vì không cẩn thận đã làm vỡ cây đèn. 

Lại có câu chuyện thú vị khác được cho là đã xảy ra tại Anh. Sau khi một ngôi mộ đầy bí ẩn được khai quật, người ta phát hiện ra rằng, trên nóc mộ có treo một ngọn đèn soi sáng cả không gian. 

Khi người khai quật tiến về phía trước, một phần nền bỗng dưng rung lắc theo bước chân anh ta rồi đột nhiên, bức tượng mặc áo giáp bắt đầu di chuyển. Pho tượng di chuyển tới gần chỗ ngọn đèn và dùng vũ khí trong tay đập vỡ nó. 

Tại Trung Quốc cũng có những ghi chép về hiện tượng này. Sử ký chép rằng, trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng có bố trí loại đèn thắp sáng cực "dai sức". 

Người Trung Quốc vốn có truyền thống đối đãi với người chết như người sống. Các bậc đế vương rất coi trọng lăng mộ của mình. Họ xem đó là nơi cư trú của linh hồn khi đã “nhắm mắt xuôi tay” và hy vọng lăng mộ sẽ được trang hoàng bởi những ngọn đèn cháy sáng bền bỉ giống như những gì đã có trong chốn hoàng cung. 

Một ngọn đèn như vậy thường có kết cấu hai tầng, khoang chứa bên trong đổ đầy dầu thắp, bấc đèn được ngâm trong dấm, tầng ngoài chứa nước, có tác dụng làm mát dầu. 

Đây là một phát minh vĩ đại, bởi lượng dầu thắp tiêu hao nhanh không phải vì bị đốt cháy nhiều, mà chủ yếu là do gặp nhiệt và bay hơi. Ngoài ra, bấc đèn được ngâm trong giấm cũng có thể duy trì mức nhiệt thấp, nước bao bên ngoài giúp dầu không tăng nhiệt. 

Trong quá trình khai quật di tích Định Lăng thuộc Bắc Kinh, người ta cũng phát hiện thấy trong chính điện của lăng mộ này có một chiếc vại lớn bằng sứ men xanh đựng đầy dầu thắp và một chiếc bấc đèn. 

Nhưng ít lâu sau khi lăng mộ được bịt kín, ngọn đèn này đã tắt lụi, bởi lăng mộ quá kín mít làm thiếu đi lượng không khí cần thiết để duy trì ngọn lửa của đèn…

Sau nhiều năm, bí ẩn về những ngọn đèn không tắt chưa hề được giải mã. Hậu thế vẫn miệt mài tìm kiếm lời giải cho những câu hỏi hãy còn bỏ ngỏ: “Liệu những ngọn đèn kia có phải là minh chứng rõ rệt cho trình độ khoa học kỹ thuật cực cao của người xưa?” và “Tổ tiên chúng ta đã phát minh ra chúng như thế nào?”... 

Một vấn đề khác cũng được giới chuyên môn hết sức quan tâm, đó là, phải chăng người cổ đại đã rất thành thạo trong kỹ thuật chế tạo ra những ngọn đèn ngàn năm không tắt? Sự thực không hẳn là vậy, bởi mộ của dân thường thời đó không có thứ này, ngoại trừ mộ thất của những nhà giả kim, cho dù họ không thuộc tầng lớp giàu sang phú quý trong xã hội. 

Vào năm 1610, người ta đã khai quật ngôi mộ của một nhà giả kim có tên là Los Cruz sau khi ông này qua đời được 120 năm. Trong mộ cũng có một ngọn đèn kỳ bí như vậy. Do đó, người ta ngờ rằng, chính những nhà giả kim và thợ đúc kim loại thời xưa là những người nắm rõ kỹ thuật chế tạo loại đèn ngàn năm không tắt này. Lẽ nào thứ ánh sáng huyền bí và "sống" cực bền bỉ ấy thực sự có mối tương liên với kim loại?  

Một số người cho rằng, những ghi chép của các nước đủ để khẳng định sự tồn tại của những ngọn đèn ngàn năm không tắt, hoặc chí ít cũng là ngọn đèn có thời gian thắp sáng rất dài. Chỉ có điều, công nghệ để tạo nên chúng giờ đã thất truyền, khiến con người của xã hội hiện đại không thể lý giải về chúng. 

Một quan điểm khác lại cho rằng, tuy có nhiều ghi chép, nhưng trên thực tế, con người chưa tận mắt trông thấy ngọn đèn kỳ lạ này. Thêm nữa, năng lượng để đèn thắp sáng hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm cũng trái ngược hoàn toàn với Định luật bảo toàn năng lượng được nhân loại công nhận. 

Vì vậy, những ngọn đèn vĩnh cửu thực chất chỉ là sản phẩm thêu dệt, tưởng tượng của con người chứ không hề có thật. Lại thêm ý kiến rằng, có lẽ đây chỉ là kiểu đùa thông minh của người cổ đại...

Theo Kienthuc

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Những sự trùng hợp không thể lý giải



Trong cuộc sống đã xảy ra không ít sự trùng hợp khó tin, không thể giải thích nổi nhất là đối với những người hay hoài nghi và theo chủ nghĩa duy vật. Khi đó bất giác người ta thường nghĩ đến sự sắp đặt thần bí nào đó của số phận.
Những sự trùng hợp kỳ lạ này có thể giải thích như là một trò chơi run rủi, hay là trong khoa học có những luận thuyết nào đó về việc sắp đặt này chăng?

Đã có nhiều bộ óc xuất chúng cố gắng lý giải những hiện tượng bí ẩn đó nhưng hiện tại sức mạnh của lý trí chưa đủ để giải quyết bài toán này.

Những hiện tượng khó lý giải

Vào ngày 28-6-1900, nhà vua Italia Umberto I ăn tối tại môt tiệm ăn ở thành phố Monza. Chủ tiệm cũng tên là Umberto, sinh cùng ngày với nhà vua, cùng trong một thành phố, hai người vợ của họ trùng tên nhau, hai đám cưới được tổ chức cùng một ngày và tiệm ăn đã khai trương vào đúng ngày nhà vua đăng quang.

 
Nhà vua và người chủ tiệm rất vui vì câu chuyện này và họ hẹn nhau sẽ đến sân vận động vào ngày hôm sau.


Thế nhưng, đến sáng thì người chủ tiệm Umberto bị chết đột ngột. Nhà vua đã tỏ lòng thương tiếc và chỉ vài giờ sau thì nhà vua đã bị một kẻ vô danh tiểu tốt bắn chết. Chỉ có một điểm khác biệt là cái chết của họ xảy ra ở hai nơi khác nhau.

Năm 1944, vài ngày trước khi quân Đồng minh đổ bộ xuống Normandi, tờ Deli Telegrap đã đăng một trò chơi xếp chữ vô hại.

Thế nhưng, đáp án của các ô chữ lại là bảng mật mã then chốt cho một chiến dịch trong lịch sử chiến tranh Thế giới 2, kể cả tên gọi của chiến dịch đổ bộ là Overlord. Tình báo Anh đã bị sốc và kế hoạch hoàn toàn phá sản. Trên thực tế thì ô chữ này là do một giáo viên trung học ngẫu hứng đặt ra để giải trí.

Vào năm 1896, tại London nhà văn viễn tưởng Morgan Robertson đã cho xuất bản cuốn tiểu thuyết “Tai họa của tàu Titan” nói về chuyến đi đầu tiên và cũng là cuối cùng của con tàu chở khách lớn nhất đã bị nạn khi va phải núi băng.

Con tàu tưởng tượng Titan và con tàu thực Titanic có vẻ ngoài và các đặc tính về kết cấu giống nhau, thậm chí là số người chết cũng bằng nhau. Con tàu Titan trong sách và tàu Titanic ngoài đời đều gặp nạn vào tháng 4/1912.

Trong cuốn truyện “Câu chuyện của Arthur Gordon Pym” Edgar Poe kể rằng sau khi bị đắm tàu và trôi dạt vào đại dương, thủy thủ đoàn đã ăn thịt cậu bé Richard Parker. Thực tế vào năm 1884, sau khi con thuyền có tên là Minuet bị đắm, các thủy thủ đã ăn thịt cậu bé thủy thủ cũng có tên Richard Parker.

Chiếc đồng hồ của Đức Cha Pavel VI đã chạy chính xác trong suốt 55 năm và được đặt giờ đổ chuông vào 6 giờ sáng. Ngày 6-8-1978 chiếc đồng hồ thân thiết này của ông bất chợt đổ chuông vào lúc 21h40, là lúc mà người chủ của nó qua đời.


Nghệ sỹ nổi tiếng Entoni Hopkin sau khi nhận vai trong bộ phim “Các cô gái với Petrovki” đã không thể mua được cuốn tiểu thuyết này ở đâu nhưng lại tìm thấy cuốn sách này ở trên ghế ngồi, hơn nữa tác giả lại đánh dấu sẵn các trang cần thiết cho đạo diễn.


Có thể giải thích ra sao những sự trùng hợp ngẫu nhiên về số phận bi thảm của các tổng thống Mỹ từng đắc cử vào những năm có số 0 ở cuối. Lincoln đắc cử năm 1860, Garfild (!880), Makkinli (!900), Kennedy (1960) là những người bị ám hại.

Harrison (1840) - chết do viêm phổi, Roozvelt (1940) - chết do bệnh viêm tủy, Harding (1920) - chết bởi đột quỵ. Năm 2000 ông Bush bước chân vào Nhà Trắng và trong nhiệm kỳ của Bush ở Mỹ đã xảy ra cuộc tấn công khủng bố khủng khiếp nhất trong lịch sử.

 
Abraham Lincoln và John Kennedy: Hai tổng thống Mỹ - một số phận

- Abraham Lincoln đã được bầu vào nghị viện năm 1846, John Kennedy – 1946.
Lincoln được bầu làm tổng thống Mỹ năm 1860, Kennedy – 1960.

- Cả hai tổng thống đều bị thương nặng vào hôm thứ sáu, đều bị bắn vào đầu từ phía trước, với sự có mặt của vợ mình.

- Cả hai người đều có con trai bị chết.

- Lincoln đã bị giết trong Nhà hát Ford, Kennedy bị sát hại khi đang ở trong chiếc xe “Lincoln” của hãng Ford.
 
A. Lihncon và J. Kennedy 

- Hai người kế nhiệm của họ là hai phó tổng thống và đều mang họ Johnson: Endrew Johnson sinh năm 1808 và Lindon Johnson sinh năm 1908.

- Họ của người thư ký riêng của Lincoln là Kennedy, thư ký riêng của Kennedy mang họ Lincoln. Cả hai người này đã đều đã khẩn cầu thay đổi lịch trình vào ngày tổng thống của họ bị giết.

- Kẻ giết Lincoln là John Booth sinh năm 1839, kẻ giết Kennedy là Lee Harvey Oswald sinh năm 1939. Cả hai đã bi giết không xét xử.

- John Buth bắn Lincoln ở trong rạp hát và bị bắt tại nhà kho. Oswald bắn Kennedy từ nhà kho và bị bắt trong rạp hát.

- Không lâu trước khi chết, Lincoln đã ở tại thành phố Monroe (bang Mariland). Kennedy không lâu trước khi bị giết đã có một cuộc tình với Marylin Monroe.

Thuyết xác suất

Trong thuyết xác suất thì các vật thể độc lập có khuynh hướng bị tản mạn tứ tung và việc đoán định trước sự sắp xếp này là không thể. Đúng là có những sự trùng hợp không tránh khỏi song chúng xảy ra một cách ngẫu nhiên và không theo sự dự đoán trước.

Theo VTC
 
 

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Những phong tục ngủ có một không hai

http://vietnam360.vn/a344481/nhung-phong-tuc-ngu-co-mot-khong-hai-tai-viet-nam.html


Ngủ ngửi

Người Dao ở huyện Tân Sơn, Phú Thọ có một tập tục kỳ lạ là thiếu nữ tới tuổi trưởng thành sẽ thực hiện tục “ngủ ngửi” do tổ tiên truyền lại.
 
Trai gái đến tuổi cập kê phải... ngửi mùi nhau và ngủ cùng nhau để hai cơ thể quen hơi. Có người nhiều năm đi "ngủ ngửi" nhưng vẫn chưa tìm được người nào hợp hơi; cũng có người một lần đã nên duyên vợ chồng.
 
Những phong tục ngủ có một không hai tại Việt Nam 1
Các thiếu nữ người Dao đeo tiền đang mong chờ tiếng cộc kệch vang lên trước cửa vào mỗi buổi tối, để khẳng định rằng mình đã lớn.
 
Ngủ với người chết
Theo truyền thống của người Mông đen, xác chết sẽ được giữ ở trong nhà từ 3 đến 5 ngày. Người thân, bạn bè ăn uống, nằm ngủ bên cạnh người chết trong những ngày này trước khi đưa họ về nơi an nghỉ.
Những phong tục ngủ có một không hai tại Việt Nam 2
Người Mông đen để xác người chết 3 đến 5 ngày trong nhà, thậm chí ngủ ngay cạnh người chết.
 
Ngủ duông
Người Cơ Tu (còn gọi là người Ca Tu, Gao, Hạ, Phương, Ca-tang) là một dân tộc nói ngôn ngữ thuộc ngữ tộc Môn-Khmer. Họ có một phong tục đặc biệt riêng là "ngủ duông", tiếng địa phương gọi là lướt zướng.
Những phong tục ngủ có một không hai tại Việt Nam 3
Con trai dân tộc Cơ Tu.
 
Người con trai Cơ Tu phải làm nhà ngủ duông vào tầm tháng 9, tháng 10 của năm, sau khi đã thu hoạch xong. Nhà ngủ duông được làm ở nương rẫy hoặc ở bìa rừng. Gọi là nhà nhưng thực chất đây là một chòi được làm bằng các vật liệu tạm như lá cây... và ngôi nhà này được cả làng đều biết.
Hai người có cảm tình với nhau có thể ngủ ở nhà duông cùng nhau từ 3 đến 5 đêm, hoặc hơn thế, để tự do tìm hiểu. Đồng thời, họ không được vi phạm những quy định như cấm quan hệ bừa bãi hoặc có thai trước khi cưới.
 
Ngủ ngồi
Người dân tộc Đan Lai ở huyện Con Cuông, Nghệ An sống giữa rừng quốc gia Pù Mát có một tập tục hàng trăm năm nay là ngủ ngồi.
 
Theo lời kể của một già làng, người Đan Lai ngủ ngồi xuất phát từ việc trốn chạy bạo chúa trước đây. Họ vốn sống độc lập, tách biệt với thế giới bên ngoài, chủ yếu mưu sinh bằng nghề săn bắn.
Nơi tập trung sinh sống chủ yếu của họ là rừng quốc gia, luôn chứa đựng những hiểm họa từ động vật hoang dã. Vì vậy, họ chỉ dám ngồi quanh đống lửa để canh chừng thú dữ. Lâu dần thành thói quen ngủ ngồi.
 
Những phong tục ngủ có một không hai tại Việt Nam 4
Một già làng ở dân tộc Đan Lai.
 
 

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

Mỹ che giấu thông tin UFO

http://www.khoahoc.com.vn/khampha/1001-bi-an/41908_Cuu-si-quan-to-chinh-phu-My-che-giau-thong-tin-UFO.aspx


Một sĩ quan đã nghỉ hưu của Mỹ cho rằng chính phủ đã lập một cơ quan đặc biệt để xử lý các vụ liên quan tới vật thể bay không xác định (UFO), song người dân không hề biết sự tồn tại của cơ quan này.

Vào một buổi tối ngay sau lễ Giáng sinh năm 1980, một số sĩ quan trong căn cứ không quân Bentwaters của Mỹ tại Anh tới rừng Rendlesham gần thị trấn Woodbridge, hạt Suffolk sau khi nhận được thông báo về sự xuất hiện của nhiều nguồn sáng lạ trong rừng. Đại tá Charles Halt, sĩ quan cao cấp thứ hai trong căn cứ Bentwaters, là người chỉ huy nhóm điều tra. Cuộc nói chuyện của họ về kết quả điều tra đã được ghi âm.

Đại tá Halt kể rằng ông nhìn thấy nhiều nguồn sáng lạ phía trên khu rừng. Vài tuần sau người ta lại nhìn thấy những nguồn sáng như thế. Khi Halt cùng vài cảnh sát Anh tới gần các nguồn sáng, họ nhìn thấy một vật thể có hình dạng giống mắt người.

Một bức ảnh mà giới truyền thông sử dụng để minh họa vật thể bay lạ phía trên khu rừng gần căn cứ không quân Bentwaters của Mỹ tại hạt Suffolk, Anh vào năm 1980.
Một bức ảnh mà giới truyền thông sử dụng để minh họa vật thể bay lạ phía trên khu
rừng gần căn cứ không quân Bentwaters của Mỹ tại hạt Suffolk, Anh vào năm 1980.

"Tôi không biết nó là cái gì, song chắc chắn nó được điều khiển bởi sinh vật có trí tuệ. Theo giả thuyết của tôi thì nó tới từ một nơi ngoài trái đất", Halt nói.

Tuy nhiên, nhóm điều tra của Halt không rút ra kết luận chính thức về ánh sáng lạ trong buổi tối hôm đó dù đề cập tới nhiều giả thuyết về nó.

Halt, hai cựu sĩ quan không quân Mỹ và một cựu sĩ quan Anh đã tham dự buổi nói chuyện với 200 người tại Bảo tàng Thử hạt nhân Quốc gia Mỹ vào tối 22/9. Trong buổi nói chuyện, Halt cho rằng một cơ quan bí mật của chính phủ đang giấu diếm những thông tin về UFO, The Huffington Post cho biết.

“Tôi tin rằng chính phủ Mỹ có một cơ quan bí mật và cơ quan này đã cố gắng bưng bít thông tin về UFO”, Halt phát biểu.

Bộ Quốc phòng Anh giải mật rất nhiều tài liệu về UFO trong thời gian qua. Song Halt không thấy bất kỳ tài liệu nào nói về sự kiện bí hiểm gần căn cứ không quân Bentwaters trong năm 1980.

“Khi những tài liệu được công bố, mọi thông tin về vụ Bentwaters biến mất, trong khi những dữ liệu khác vẫn còn”, Halt lập luận.


Cựu phi công quân đội Mỹ Charles Halt tham dự buổi nói chuyện với 200 người
tại Bảo tàng Thử hạt nhân tại thành phố Paradise, bang Nevada, Mỹ vào tối 22/9.

Bill Coleman, một cựu phi công từng đeo quân hàm đại tá trong quân đội Mỹ, cũng tham dự buổi nói chuyện với Halt. Ông kể rằng ông từng gặp vật thể bay lạ hình tròn ở độ cao khoảng 6.000m khi đang lái một máy bay ném bom vào năm 1955. Vật thể di chuyển xuống phía dưới và Coleman cố đuổi theo nó.

"Lúc máy bay đạt tốc độ tối đa là 480 m/h và bay khá gần những ngọn cây, tôi đã nhìn thấy rõ vật thể trong khoảng thời gian ngắn. Sau đó vật thể xuất hiện phía trên một cánh đồng với tốc độ khá lớn rồi biến mất", ông kể.

Theo Coleman, nếu sinh vật ngoài hành tinh tồn tại, họ sẽ không muốn đáp xuống trái đất bởi một số lý do. Chẳng hạn, bệnh cảm cúm thông thường trên địa cầu có thể khiến họ tử vong.

"Nếu họ có khả năng chế tạo những phương tiện có khả năng di chuyển với tốc độ của ánh sáng thì họ cũng đủ thông minh để hiểu rằng những bệnh của chúng ta sẽ tiêu diệt họ", ông giải thích.
Theo VNE

Những trường hợp biến đổi gene kì lạ trên thế giới

http://www.khoahoc.com.vn/doisong/yhoc/suc-khoe/42410_Nhung-truong-hop-bien-doi-gene-ki-la-tren-the-gioi.aspx


Trên thế giới hiện này đã chứng kiến rất nhiều trường hợp đột biến gene mà những thông tin và hình ảnh về chúng luôn khiến cho tất cả chúng ta phải kinh ngạc.

1. Gia đình người sói

Gia đình người sói
3 chị em Savita, 23 tuổi, Monish, 19 tuổi, Savitri, 15 tuổi- và mẹ của các em, chị Anita Sambhaji Raut (Ấn Độ) mắc phải một loại đột biến gene cực kỳ hiếm gặp, với tỉ lệ tác động 1/1 tỉ người, khiến cho toàn bộ thân thể và khuôn mặt của họ bị phủ đầy lông lá và chúng vẫn tiếp tục phát triển từng ngày.
Tình trạng trên có tên là Werewolf Syndrome - làm cho các tế bào tại những khu vực vốn ít khi lông phát triển - vẫn mở rộng và tạo điều kiện cho chúng phát triển xum xuê. Có khi nó chỉ ảnh hưởng tới một số khu vực đặc biệt, có khi nó tác động đến toàn thân.
Đáng tiếc là hiện tại vẫn chưa có phương pháp nào để chữa trị hội chứng trên, và họ chỉ còn biết trông cậy vào sự trợ giúp của một loại kem tẩy lông đặc biệt.

2. Lực sĩ 3 tuổi

Lực sĩ 3 tuổi
Nhìn vào bức ảnh trên, ai có thể ngờ được rằng đó chỉ là một cậu nhóc lên 3. Một loại đột biến gene hiếm gặp có tên là Myostatin-Related Muscle Hypertrophy, đã khiến cho cậu nhóc Liam Hoekstra (Michigan- Mỹ) ăn như hạm (6 bữa lớn 1 ngày).
Sự khiếm khuyết trong mã di truyền đã khiến cho các khối cơ của em phát triển một cách vượt mức và cậu bé có thể nhấc bổng các đồ đạc nặng trong gia đình mà đến người lớn cũng phải lắc đầu.
Sự khác thường của em được thể hiện từ rất sớm khi 2 ngày tuổi em đã có thể bước đi. Em còn tham gia cuộc thi Iron Cross - nơi mà mọi người thể hiện khả năng tự nâng đỡ thân mình chỉ bằng tay.
Được biết hiện nay trên thế giới chỉ có khoảng 100 trường hợp như thế, và nó không có những tác động tiêu cực đến sức khỏe.

3. Hai chị em sinh đôi với 2 màu da trái ngược

Hai chị em sinh đôi với 2 màu da trái ngược
Chưa đầy 1 tuổi nhưng Kian và Remee- 2 cô bé người Anh đã gây ngạc nhiên trên toàn thế giới khi lần đầu tiên bố mẹ của các em chia sẻ hình ảnh của chúng trên báo. Họ không thể tin được rằng đó là 2 đứa trẻ sinh đôi bởi một bé có nước da ngăm đen, còn bé kia trắng toát.
Đã có rất nhiều người hỏi mẹ em rằng tại sao lại mặc đồ cho bọn trẻ giống nhau, và họ đều trố mắc kinh ngạc khi được bà mẹ trẻ giải thích đó là 2 bé sinh đôi.
Được biết đôi vợ chồng trẻ này đều có mẹ là người da trắng và bố là người da đen.
Theo giải thích của các nhà khoa học thì màu da được quyết định bởi 7 loại gene khác nhau cùng hoạt động.
Nếu cả bố mẹ đều là những chủng tộc lai thì trứng và tinh trùng của họ sẽ chứa cả tổ hợp của mã di truyền cho cả màu da đen lẫn trắng. Tỉ lệ của trường hợp trên là 1/1 triệu ca.
Còn nếu trứng và tinh trùng chỉ chứa gene màu da trắng thì đứa bé chỉ thể hiện màu da trắng mà thôi.

4. Gia đình không có dấu vân tay

Gia đình không có dấu vân tay
Một loại đột biến gene có liên quan đến da mang tên là SMARCAD1, đã khiến cho một gia đình của Thụy Sĩ không hề có dấu vân tay.
Phát hiện được đăng tải trên tờ American Journal of Human Genetics cho biết: dấu vân tay của con người được hình thành đầy đủ trước 24 tuần sau khi thụ tinh và nó sẽ không có bất cứ sự thay đổi nào trong suốt cuộc đời.
Tuy nhiên, các yếu tố ảnh hưởng đến sự hình thành của dấu vân tay trong quá trình phát triển của phôi thai- thì cho đến nay vẫn còn là một điều bí ẩn.
Các nhà khoa học cho rằng phát hiện trên không chỉ nghiên cứu về sự hình thành của dấu vân tay, mà còn giúp chúng ta hiểu nhiều hơn về những phương diện còn đầy bí ẩn trong sự phát triển của con người và sinh giới.
Theo VTC